Ác Ý Ruồng Bỏ - Phần 1 - Vol 6 - Chương 148
Cha Moo Heon nhìn chằm chằm Si Hyeon, lưỡi đá nhẹ vào má trong.
“Đêm Giáng sinh mà.”
Dù sao cũng phải giữ chút không khí chứ. Anh ta liếc nhìn Moo Hee một cái rồi hỏi Si Hyeon.
“Sao, cậu có gì bất mãn à.”
“…Không ạ.”
Si Hyeon lại quay mặt đi, cắm cúi ăn như thể muốn úp mặt vào bát cơm. Vì quá mải mê với kế hoạch sắp tới nên cậu chẳng biết hôm nay là đêm Giáng sinh hay gì nữa. Vừa ăn xong miếng cuối cùng, người làm nhanh chóng dọn bàn và mang lên đồ uống nóng, bánh ngọt và bánh quy gừng tráng miệng.
Cà phê mới pha tỏa hương thơm ngát. Si Hyeon thận trọng nhấp một ngụm cà phê và quan sát Cha Moo Heon. Khuôn mặt người đàn ông đang thả lỏng trông có vẻ không nguy hiểm lắm.
“A.”
Moo Hee làm đổ sữa lên áo, Si Hyeon giật mình vội đặt ly xuống, nửa đứng dậy khỏi ghế. Trong lúc đó, cà phê nóng hổi đổ lên mu bàn tay cậu, nhưng cậu còn bận tâm đến sự cố trước mắt hơn.
“Có sao không? Có nóng không?”
May mà có vẻ người làm đã chuẩn bị sữa hơi nguội cho Moo Hee, nên cô bé không có vẻ gì là đau đớn. Si Hyeon thở phào nhẹ nhõm khi thấy Moo Hee vẫn ổn. Chắc do cậu nhớ lại ký ức Si Yun từng làm đổ canh nóng bị bỏng, phải khóc lóc chạy vào bệnh viện, nên bản thân mới phản ứng nhạy cảm thái quá như vậy.
“Nào, em lau đi. Lần sau nhớ cẩn thận nhé, nhỡ sau này có thấy rát thì tuyệt đối không được gãi mà phải bảo với Trưởng phòng Nam ngay đấy.”
Si Hyeon vội vàng rút vài tờ khăn giấy đưa cho Moo Hee, rồi đổi đĩa của mình lấy cái đĩa ướt sũng sữa của cô bé. Động tác tự nhiên như nước chảy mây trôi. Cha Moo Heon lặng lẽ quan sát, đôi mắt anh ta nheo lại. Nhìn cái kẻ có ngoại hình chỉ đáng tuổi anh trai lớn của con bé mà lại hành xử như vậy thật buồn cười, nhưng đồng thời lại khiến phần thân dưới của anh ta dấy lên một luồng sức mạnh kỳ lạ.
Vốn dĩ những kẻ có cái thứ đó giữa hai chân thường nảy sinh ham muốn chinh phục ngầm, khi nhìn đối phương chăm sóc và nuôi nấng giọt máu của mình.
Bữa tối kết thúc sớm hơn thường lệ, nhưng Si Hyeon không muốn quay về phòng ngủ ngay. Bụng cậu đầy hơi và cảm thấy bí bách, nên muốn đi bộ một chút. Moo Hee lâu lắm mới được dùng bữa cùng cha cũng có vẻ phấn khích, dường như cô bé không muốn kết thúc buổi tụ họp này ngay. Si Hyeon lấy cớ đi dạo cùng Moo Hee để đứng dậy. May là Cha Moo Heon không ngăn cản họ.
Mỗi nhịp thở phả vào không trung đều tạo thành làn khói trắng xóa như mây. Luồng khí lạnh len lỏi vào cổ áo buốt giá. Vì là mùa đông nên mặt trời lặn rất nhanh. Moo Hee chăm chú nhìn Si Hyeon, ngập ngừng một hồi lâu mới cất lời.
“Anh này.”
“Ừ.”
“Chuyện là….”
Thế nhưng Moo Hee vẫn cứ ấp úng. Si Hyeon kiên nhẫn hỏi.
“Sao thế?”
“…Cha bảo hỏi chuyện này là thất lễ.”
Cha. Nghe từ ngữ ám chỉ Cha Moo Heon khiến Si Hyeon thoáng giật mình, nhưng cậu vẫn vờ như không có chuyện gì.
“Không sao đâu, em cứ nói đi.”
Nghe vậy, Moo Hee chớp mắt chậm chạp, rồi thì thầm thận trọng như đang tiết lộ một bí mật.
“Hình như mùi của anh hơi khác thì phải.”
Si Hyeon phải cố gắng lắm mới giữ được nét mặt không bàng hoàng.
Sau trận ốm thập tử nhất sinh kể từ cuộc gặp với Seo Mi Ran, cơ thể cậu dường như đôi lúc mất đi sự kiểm soát. Giáo sư Seo nói rằng khả năng cao là do cậu là người có tính trạng bất thường nên tạm thời bị như vậy, nhưng dù có xét đến lý do đó thì vẫn thấy có điểm kỳ lạ.
Hơn nữa, không ngờ pheromone lại rò rỉ ra ngoài mà cậu không hề hay biết. Vốn dĩ cậu thuộc thể chất đặc biệt chỉ tiết ra pheromone khi vào kỳ rut, và lượng cũng rất ít nên có thể bản thân không nhận ra, nhưng đến cả một đứa trẻ mới phân hóa chưa bao lâu như Moo Hee cũng nhận thấy thì quả là điều đáng lo ngại.
“…Khác như thế nào?”
Đúng lúc đó, từng bông tuyết bắt đầu rơi xuống từ bầu trời đêm đen thẫm.
“Oa.”
Chứng kiến cảnh tượng đó, Moo Hee khẽ thốt lên đầy cảm thán. Đây cũng chẳng phải lần đầu thấy tuyết rơi, nhưng quả nhiên trẻ con vẫn là trẻ con.
“Nhìn này anh!”
Moo Hee reo lên với giọng điệu hơi phấn khích. Si Hyeon nhìn vào tinh thể băng hình lục giác nhẹ nhàng đáp xuống trên đôi găng tay lông của cô bé. Chắc chắn là thứ đủ khiến một đứa trẻ cảm thấy kỳ diệu.
“Ừ, đẹp thật đấy.”
Không biết là do phấn khích vì được người khác đồng cảm hay vui vì tuyết rơi, Moo Hee vô thức nở nụ cười rạng rỡ rồi bước đi trước. Si Hyeon chậm rãi bước theo sau bóng lưng cô bé.
Chút lấn cấn về lời nói của Moo Hee lúc nãy nhanh chóng tan biến, khi nghe tiếng cười giòn tan vì thích thú của cô bé. Sao cũng được, miễn là con bé vui.
Trên nền tuyết trắng xóa in hằn những dấu chân lốm đốm của hai người. Moo Hee đi trước cúi người xuống nhìn ngắm thứ gì đó. Là một người tuyết đang làm dở. Chắc do mấy ngày nay trời lạnh nên nó vẫn chưa tan đi.
Moo Hee khẽ reo lên, dùng đôi tay đeo găng len nghịch nghịch tuyết rồi vo lại thành một cục nhỏ. Nhưng cục tuyết méo mó ấy chưa kịp đặt lên người tuyết dang dở kia đã vỡ vụn cái “bộp”. Moo Hee cau mày, giận cá chém thớt lên người tuyết vô tội, thấy vậy Si Hyeon đứng quan sát phía sau liền tiến tới.
“Tuyết mới rơi thường dễ vỡ lắm. Nên em phải gạt lớp tuyết trên này ra, đào lớp tuyết phía dưới lên mới làm được.”
Si Hyeon ngồi xổm xuống cạnh Moo Hee, tự tay đào tuyết lên làm mẫu. Dùng tay trần không đeo găng chạm vào tuyết lạnh buốt thấu xương, nhưng nhớ lại những ngày tháng tắm nước lạnh như đóng băng tận tủy làm chuyện thường ngày, thì thế này vẫn còn chịu được. Moo Hee làm theo hướng dẫn của Si Hyeon rồi reo lên “Oa” đầy thích thú.
Chẳng mấy chốc, Moo Hee quên cả cái lạnh, mải mê đắp người tuyết. Cậu lo cô bé bị cảm lạnh, nhưng nghĩ lại tầm tuổi này đang sức trẻ phơi phới chắc không sao. Si Hyeon đứng bên cạnh hà hơi sưởi ấm đôi tay tê cóng. Đứng ngoài trời lạnh lâu nên cơ thể bắt đầu thấy không ổn, muốn vào trong nghỉ ngơi, nhưng nhìn Moo Hee hào hứng thế kia thì không nỡ.
Hơn nữa, nhìn cô bé vô tư lự đắp người tuyết vui vẻ như vậy, lòng cậu cũng thấy bình yên hơn đôi chút. Nhưng cảm giác đó chỉ thoáng qua, Si Hyeon cảm nhận được ánh mắt gay gắt từ phía sau gáy, nên từ từ quay đầu nhìn lên trên.
“…….”
Cha Moo Heon đang đứng trên tầng 2 nhìn xuống họ. Khuôn mặt như tượng tạc càng thêm lạnh lẽo bởi bóng tối phủ lên, nổi bật trên đó là vật thể thon dài kẹp giữa hai hàm răng. Si Hyeon khẽ cau mày khi thấy làn khói trắng tỏa ra trong không trung. Ban đầu cậu tưởng là hơi thở, nhưng hóa ra đó là khói thuốc lá.
Mặc kệ cậu, Cha Moo Heon rít một hơi thuốc thật sâu đến mức hai má hóp lại rồi chậm rãi nhả khói, cứ lặp đi lặp lại như thế. Thấy vậy, nếp nhăn trên trán Si Hyeon càng hằn sâu hơn, còn Cha Moo Heon lại nhếch mép cười khẩy. Đôi mắt vẽ nên đường nét hoàn hảo cong lên, một bên khóe môi nhếch lên đầy vẻ ngạo nghễ.
Đối diện với nụ cười đó, khuôn mặt Si Hyeon như cứng lại.
Chắc chắn đó là nụ cười, giống hệt nụ cười khi anh ta trêu đùa cậu ở sân golf.
***
Cậu nặng nề mở mắt. Buổi sáng Giáng sinh khá se lạnh. Liếc nhìn đồng hồ thấy đã gần trưa, muộn lắm rồi. Nằm sấp trên giường, cậu hít một hơi thật sâu. Mùi gió đặc trưng của mùa đông cùng pheromone của Cha Moo Heon xộc vào mũi.
Đầu óc mụ mị vì cơn buồn ngủ bắt đầu hoạt động chậm chạp. Tim Si Hyeon đập thình thịch.
Sột soạt. Tiếng chăn trượt xuống vang lên. Si Hyeon nằm im bất động trong vòng tay rắn chắc của người đàn ông đang ôm eo mình, tiến thoái lưỡng nan. Cậu thử dùng chút sức để gỡ ra, nhưng quả nhiên đối phương như ma quỷ phát hiện ngay lập tức và kéo cậu sát lại.
“Hưm….”
Hơi thở nóng hổi phả vào gáy. Khiến Si Hyeon nổi da gà ngay từ sáng sớm, nhưng đối phương chẳng hề bận tâm, thậm chí còn thè lưỡi liếm láp vùng da dưới tai cậu.
“…Giám đốc.”
Cậu khẽ gọi, nhưng đời nào anh ta chịu dừng lại. Cuối cùng Si Hyeon đành buông xuôi, nhắm mắt phó mặc cơ thể cho anh ta. Kết quả là ngay giữa ban ngày ban mặt, cậu bị anh ta ép xuất ra liên tiếp mấy lần, nằm vật ra giường thở hổn hển. Dù chưa đi đến bước thâm nhập, nhưng những hành động gần như tương tự cùng những màn âu yếm mãnh liệt, khiến đầu óc cậu quay cuồng. Từ đầu đến cuối, mọi thứ diễn ra hệt như mọi khi.
Tiếng thở dốc thô ráp dần lắng xuống, mồ hôi ướt đẫm toàn thân bắt đầu khô đi. Cơn ớn lạnh mà cậu quên bẵng lại ùa về. Si Hyeon rụt vai, vòng hai tay ôm lấy cơ thể, những nụ hôn của Cha Moo Heon dọc theo sống lưng giờ đây dừng lại ở gáy. Đôi chân trần lộ ra dưới lớp chăn đan vào nhau, bàn tay đang đùa nghịch vô nghĩa trên ga giường của cậu bị bàn tay to đẹp của người đàn ông bao phủ. Giọng nói trầm khàn buổi sáng sớm thấm vào màng nhĩ Si Hyeon.
“Tối nay đừng đi đâu đấy.”
Thực ra câu nói đó xét về lý thì có hơi buồn cười. Cũng phải thôi, Si Hyeon đang bị anh ta giam lỏng ở căn nhà này, làm gì có chuyện tự ý sắp xếp lịch trình riêng được. Tất nhiên đó chỉ là bề nổi. Trong đầu Si Hyeon đang lên kế hoạch trốn thoát khỏi nơi này, nhưng ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn vâng lời anh ta.
“Anh định đi đâu ạ?”
Dù đã nắm rõ lịch trình ra ngoài của anh ta, nhưng cậu vẫn giả vờ ngây ngô hỏi. Cha Moo Heon khẽ hừm trong cổ họng rồi đáp gọn lỏn.
“Sự kiện gia đình.”
“À.”
“Mấy hôm trước tôi nói rồi mà, quên nhanh thế à.”
“Giờ tôi nhớ ra rồi ạ.”
“Tôi sẽ về sớm nhất có thể. Con bé sẽ gửi sang Pyeongchang-dong một ngày.”
Sột soạt. Cậu cảm nhận được thứ cứng ngắc chạm vào mông và xương cụt mình, nó lại cương lên từ lúc nào rồi. Đám lông mu cọ vào mông vừa rát vừa nhột. Cha Moo Heon vùi mặt vào gáy Si Hyeon, sống mũi cao cọ nhẹ lên làn da mềm mại, tưởng tượng ra mùi pheromone vốn không tồn tại của cậu. Vật nam tính cứng ngắc của anh ta cọ cọ vào lỗ nhỏ phía sau, khiến yết hầu Si Hyeon chuyển động lên xuống.
“Bây giờ thì….”
“Để tối đi.”
Cánh tay còn lại của Cha Moo Heon luồn xuống dưới cổ Si Hyeon, bắt đầu mân mê những sợi tóc con lòa xòa trên vành tai cậu.
“Miệng thì nói không nhưng cái lỗ nhỏ này cứ co thắt mời gọi thế này cơ mà.”
“Ưm….”
có lịch đăng hong sốp ơii
he nhà sốp ko có lịch đăng truyện á, sốp đọc tới đâu up tới đó kk
Truyện cuốn quá ạ. Cảm ơn sốp đã dịch nhé!!!
tks b ^.^
Truyện hay điên luôn huhu, gu tui là phải bạo cỡ này nè
công nhận đô bà cũng nặng dữ kk
Ôi vừa mới thấy ad bên kia chửi xong, nghi nghi rồi hóa ra là cái nhà này thật hả. Mặt dày ghê. Khổ thân người ta quá.
Ủa bạn ơi, truyện là đều làm lậu, mình làm theo yêu cầu của 2 bạn reader của nhóm mình, nếu có sai là mình sai với tác giả, chứ ko hề sai với ai ở đây hết. Bạn vào page mình nói mình mặt dày? Bạn có tư cách gì để nói mình ở đây? Mình làm truyện để mình đọc cho vui và share với mọi người, ko hề kiếm 1 xu trên chất xám của ai. Ai đọc dc thì đọc ko thì mình cũng ko chèo kéo vì cái gọi là miếng cơm manh áo. Mong bạn trc khi xúc phạm ai đó nên suy nghĩ lại ng khác làm gì mình mà bạn có quyền như vậy ạ.
Ý là ad này dịch lậu, bên kia cũng dịch lậu mắc mớ gì bảo ad này mặt dày 😀 Bộ bên kia dịch trước rồi là không nhà nào đc dịch nữa hả? Có SHIT. Bạn ơi bạn cũng đọc lậu thì biết đường mang não vào để suy nghĩ cho kĩ rồi nói nhé. Nếu bạn thấy khổ thân bên kia thì bạn qua bên đó mà đọc ủng hộ ngta đi qua đây làm chi 🙄 Cái giọng điệu của bạn cũng chả tốt là bao. Năm mới rồi đừng làm mất lòng nhau rồi nghiệp cả năm đấy bạn.
Bộ nhà kia mua bản quyền bộ này hay j mà kh cho nhà khác dịch v?
Cảm ơn sốp đã dịch , sốp cố lên sốp
Kk sốp đang đi du lịch cũng phải ráng nè 😆
cảm ơn ad nhiều nhaaaaa
Nữa đi shop ơi, mong shop mạnh khoẻ ra chap đều đều😉
Hi tks b 😘😘😘
Vừa vô check thì có chap mới luôn hehe, niềm vui cuối cùng trước khi mai đi làm. Cảm ơn nhà dịch nhiều nhaaaa
Hehe 😝
Shop ngầu vlllllll
😆😆😆
quá đã shopp ơiii 😆 vào web check thấy chap mới quá trời đọc đã quá 😍😍 chúc shop thậc nhìu sức khoẻ nhaaa nghiện bộ này quá trời luôn á
hehe sốp vẫn đang cố gắng đây ạ ^.^
kbt nói gì nma phải cảm ơnnn sốp rấc nhìu luôn á🥹🥹 siêng thật sự, tôi iu sốp quá đi mất ngày nào vào check web cũng thấy chap mới quá tuyệt luôn í hẹ hẹ. mặc dù mới cmt đây nma phải cmt tiếp vì truyện quá đỉnh và sốp quá tuỵt zời luôn á hi vọng là ngày nào cũng có chap mới để đọc 🤣 2h sáng mới đọc xong lọ mọ đi cmt tiếp thêm động lực cho sốp iu nhìu
Hi tks b, sốp sẽ cố gắng up chap đều nè 😘
Admin nhận em một lạy, nhanh và hay khiếp.
😂😂😂 cho sốp 1 like là dc rùi nha 😘😘😘
ad ơi bản truyện này ra đến phần mấy rồi ạ
ra hết p2 r á, nghe bảo cbi ra p3 bà ơi
Tác giả end phần 2 vơi 13 vol rồi ạ, hiện chắc đang viết phần 3 á b 🤣
Đọc bộ này mà xì chét ngang luôn 😭😭 nặng nề thiec mà nó cuốn
😆😆😆 ko dứt dc he
Truyện tổng là bn chương v ạ
Hết 2 phần chắc cỡ 350c é
Kết liệu có HE k ạ🥰
Phải HE!!!! Kk ko HE sốp xoá truyện quá 🤣
Mấy chap này bình yên quá ;; chuẩn bị có biến cực mạnh huhu
Bão tố sắp đến 🥲
Sốp ui là truyện này tác giả chưa end ạ
Sốp cũng nghe bạn kia nói tác giả sắp ra phần 3 thui chứ sốp cũng chịu 😆
Trời ơi đau lòng thật sự. Thương em gái bot quá
Cũng ko ngờ luôn ấy 😰
Mint dịch nhanh dữ thần
😆😆😆