Ác Ý Ruồng Bỏ - Phần 1 - Vol 6 - Chương 136
Nếu mua được một căn nhà nhỏ, lo liệu xong xuôi cho Si Yun mà vẫn còn dư tiền, nếu em ấy vào được đại học tốt, đến lúc đó mình mua một chiếc xe như thế này cũng được chứ nhỉ? Cậu cũng muốn thử một lần sống xa xỉ theo cách riêng của bản thân. Trong thoáng chốc, dục vọng ấy trỗi dậy, nhưng Si Hyeon cũng rất nhanh chóng quay trở về với hiện thực.
Mẹ kiếp, mình là cái thá gì chứ….
Có lẽ do dạo gần đây sống giữa những thứ đắt tiền và cao cấp, nên đầu óc cậu có chút không tỉnh táo. Từ đầu đến chân chẳng có cái gì là của mình, vậy mà lại giống như thằng ngốc cứ liên tục thích nghi rồi ảo tưởng. Si Hyeon không chút do dự dập tắt ngay những mộng tưởng hão huyền vừa chớm nở trong đầu.
“Cậu Si Hun.”
“A, vâng.”
“Thắt dây vào.”
A, vâng. Si Hyeon thốt ra câu trả lời ngớ ngẩn y hệt lúc nãy rồi vội vàng tìm dây an toàn để thắt. Nhưng có lẽ do quá vội vàng nên dây đai bị xoắn lại. Cậu nhíu mày đưa tay định chỉnh lại chốt khóa, nhưng Cha Moo Heon đã nhoài người tới trước một bước.
“…….”
Khoảng cách gần đến mức chỉ cần quay đầu là chóp mũi chạm nhau, môi kề môi, khuôn mặt của người đàn ông đối diện mang lại cảm giác khác hẳn so với lúc ở trên giường. Thực tế số lần cậu ở gần Cha Moo Heon thế này mà không có bất kỳ kích thích tình dục nào chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Mùi thuốc lá nồng nặc pha lẫn hương sữa tắm giống hệt mùi trên người cậu. Dù mùi pheromone rất nhạt, nhưng cũng đủ để gợi lại trong Si Hyeon những ký ức cũ. Sự liên tưởng ngay lập tức khơi dậy phản ứng, bụng dưới cậu tự nhiên thắt lại.
Tách. Tiếng động vang lên bên tai khiến cơ thể Si Hyeon căng ra. Sau khi cài lại dây an toàn cho cậu đàng hoàng, Cha Moo Heon lùi người lại, lúc này Si Hyeon mới từ từ thả lỏng đôi vai đang co rụt trong vô thức. Ngay sau đó, Cha Moo Heon ném mớ chìa khóa xe nặng trịch trong túi vào hộc đựng đồ ghế phụ một cách tùy tiện, rồi cầm lấy vô lăng.
Si Hyeon nín thở khi nhìn thấy một vật thể bị ném vào cùng với chùm chìa khóa. Nếu cậu không nhìn nhầm thì đó chắc chắn là bao cao su. Và rõ ràng thứ đó vừa nãy vẫn còn nằm trong túi áo khoác của Cha Moo Heon….
Cậu vừa quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt của anh ta. Si Hyeon khẽ hít vào một hơi, đầu Cha Moo Heon cũng hơi nghiêng sang một bên.
“…Ưm.”
Bàn tay Cha Moo Heon lại vươn về phía mình khiến Si Hyeon khựng lại, rụt cổ như một con rùa. Những ngón tay lướt qua mái tóc đen phía sau, ấn nhẹ lên đốt sống cổ rồi mân mê cổ áo khoác, chuyển động ấy trông cứ như đang đánh đàn piano vậy. Giống hệt như con gái của anh ta.
Ngay sau đó, một tiếng “tách” vang lên từ phía sau, có thứ gì đó vừa bị đứt. Trên tay Cha Moo Heon là chiếc mác của một thương hiệu cao cấp nổi tiếng. Có vẻ như những người mua sắm đã sơ suất quên chưa cắt bỏ khi chuẩn bị trang phục. Si Hyeon gượng gạo dời mắt khỏi dãy số 0 dài dằng dặc trên tem giá. Dù chuyện này chẳng lạ lẫm gì, nhưng khi nhận thức được giá trị của chiếc áo khoác trông có vẻ bình thường này, cậu bỗng thấy lớp vải đang khoác trên người trở nên nặng trịch. Chiếc mác lủng lẳng trên ngón tay Cha Moo Heon sau đó bị vứt xuống sàn xe và bị giẫm nát.
Trái với lo lắng của Si Hyeon, kỹ năng lái xe của Cha Moo Heon thuộc hàng thượng thừa. Khác với tiếng ống xả ầm ĩ, chiếc xe lướt đi êm ru, không hề gây say xe, tốc độ cũng chẳng quá nhanh hay quá chậm. Trong ký ức của Si Hyeon, dù lúc nào anh ta cũng có tài xế riêng đưa đón, nhưng động tác lại thuần thục tự nhiên hệt như một người ngày nào cũng tự mình lái xe vậy.
Chiếc xe đang lao đi vun vút thì gặp đèn đỏ. Qua lớp kính cửa sổ dán phim cách nhiệt tối màu, có thể thấy những ánh mắt tò mò đang nhìn vào chiếc xe của họ. Tuy nhiên, không khí bên trong xe lại vô cùng ảm đạm, chẳng có lấy một lời trò chuyện hay tiếng radio nào. Si Hyeon bối rối đan những ngón tay đặt trên đầu gối, lén quan sát người đàn ông ở ghế lái rồi lại nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Khác với khu Hannam-dong yên tĩnh và cổ kính nơi Cha Moo Heon ở, trung tâm thành phố với những tòa nhà cao tầng hào nhoáng mang một bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Tòa nhà nơi tổ chức buổi tiệc từ thiện nằm hơi chếch khỏi khu trung tâm sầm uất. Nhân viên trông xe sau khi nhận ra danh tính người ngồi ghế lái thì giật mình thon thót, vội hỏi có cần đỗ xe giúp không, nhưng Cha Moo Heon dùng giọng điệu đặc trưng từ chối, rồi kéo cửa kính xe vốn chỉ hạ xuống vài đốt ngón tay lên lại.
Bãi đậu xe dành riêng cho khách VIP mang đến cảm giác lạnh lẽo. Số lượng xe trong bãi chưa đến một nửa, nhưng chiếc nào chiếc nấy đều là xe ngoại đắt tiền. Nhớ lại quy trình kiểm tra người ra vào nghiêm ngặt ngay từ cổng, thì chủ nhân của những chiếc xe này tuy không biết là ai, nhưng chắc chắn đều là những nhân vật có máu mặt.
Nghe nói đây là sự kiện kiểm soát truyền thông rất chặt chẽ, nếu phân chia khu vực kỹ lưỡng thế này thì quả thật khả năng bị lọt thông tin ra ngoài là gần như không có. Si Hyeon vừa thấy khó chịu vừa có chút an tâm về điểm đó, thì bất chợt bàn tay to của Cha Moo Heon vòng ra sau ôm lấy tựa đầu ghế của cậu.
Cũng giống như khi lái xe, kỹ thuật đỗ xe của anh ta gọn gàng và chuẩn xác. Si Hyeon hơi cúi đầu chờ xe dừng hẳn. Ngay khi tiếng động cơ ầm ĩ tắt ngấm, bên cạnh liền vang lên tiếng tháo dây an toàn.
“Đến nơ-”
Si Hyeon chưa kịp nói hết câu.
“Ưm, ưm….”
Đầu lưỡi luồn vào không chút ngần ngại, thô bạo khuấy đảo khoang miệng nhỏ bé của Si Hyeon. Lưỡi anh ta cọ xát vào lớp niêm mạc mềm mại, lướt qua lợi khiến cậu cảm thấy như hồn xiêu phách lạc. Si Hyeon nghiêng đầu, thở hắt ra bằng mũi và cố gắng đuổi theo nhịp điệu cuồng nhiệt đó. Nghĩ rằng thà mình chủ động còn hơn, cậu bèn áp tay lên má anh ta và tích cực đáp trả bằng lưỡi, nhưng quyền chủ động đâu dễ gì đoạt lại được.
Cạch, cạch. Tiếng răng va vào nhau. Trong nụ hôn như muốn nuốt chửng lấy nhau, Si Hyeon rốt cuộc chỉ biết thở hổn hển giữa dục vọng và hơi thở nóng rực, gắng gượng chịu đựng. Chẳng có ai đuổi theo phía sau nhưng kết cục lúc nào cũng như vậy. Những nụ hôn với anh ta luôn là như thế.
Đồng thời, bàn tay hư hỏng bắt đầu leo lên đùi khiến Si Hyeon run rẩy, lòng đầy bất an lo sợ anh ta sẽ làm chuyện đó ngay tại đây.
Nhưng tại sao những linh cảm chẳng lành lại chưa bao giờ sai vậy.
Tách. Cha Moo Heon ngả ghế ra sau và mở hộc đựng đồ. Si Hyeon dù đang quay cuồng trong nụ hôn vẫn trừng mắt kinh ngạc. Quả nhiên, thứ anh ta lấy ra từ bên trong chính là bao cao su. Điều Si Hyeon nhìn thấy lúc nãy không hề sai.
“Nghĩ lại thì, chúng ta làm tình nhiều như vậy nhưng hình như chưa thử ở bên ngoài bao giờ.”
“Haa, ư….”
“Thế thì tiếc lắm.”
Thảo nào trước khi đi anh ta cứ sờ soạng chán chê rồi lại tỏ vẻ thèm thuồng, hóa ra là đã quyết tâm nhân cơ hội này để thử làm tình ngoài trời. Hơn nữa, nhìn việc anh ta chuẩn bị sẵn cả loại bao cao su đặc biệt, rõ ràng đây là kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng chứ không phải bộc phát nhất thời. Đuôi mắt Si Hyeon ửng đỏ, vẻ mặt miễn cưỡng lắc đầu kịch liệt hơn bao giờ hết.
“Tôi, tôi, cơ thể vẫn chưa… nên là cho vào…”
Trước lời bào chữa ấy, Cha Moo Heon cầm chiếc bao cao su lên, cố tình giơ ra trước mặt cậu. Trên vỏ hộp in size XL, bên dưới là dòng chữ đậm: ‘Chức năng ngăn chặn Pheromone’. Si Hyeon thực sự hết đường lui, dù biết có nói gì cũng vô ích, nhưng cậu vẫn cố bấu víu vào chút liêm sỉ và thường thức ít ỏi còn sót lại để van xin.
“Giám đốc…. nhưng mà ở, ở đây, anh làm thế này thì….”
“Phải, tôi cũng hưng phấn lắm, vì đây là lần đầu làm tình trên xe.”
Mặc cho Si Hyeon nói gì, Cha Moo Heon vẫn bỏ ngoài tai và chỉ chăm chăm vào ý định của mình. Đôi mắt đen láy sáng rực đối diện toát lên một loại điên cuồng khó tả. Si Hyeon nghi ngờ liệu anh ta có phải là kẻ nghiện tình dục nặng hay không. Hoặc cũng có thể do tác dụng phụ của việc kiềm chế ham muốn bằng thuốc ức chế quá nhiều trong quá khứ. Đó có lẽ là lý do dễ chấp nhận nhất lúc này.
Chụt, chụt. Hai đôi môi lại quấn lấy nhau nồng nhiệt rồi tách ra với tiếng kêu đầy xấu hổ, kéo theo một sợi chỉ bạc dài.
Cha Moo Heon luồn tay xuống dưới nách Si Hyeon, nắn bóp vùng thịt mềm mại đó một lúc rồi nhấc bổng cậu lên, đặt lên đùi mình trước khi cậu kịp phản kháng. Tuy là xe thể thao nhưng gầm xe khá cao, cộng thêm việc cần số ở giữa là dạng nút bấm chứ không phải tay gạt, nên việc di chuyển dễ dàng hơn cậu tưởng. Vừa ngồi lên phần thịt đã cương cứng, Si Hyeon liền rướn người định quay về chỗ cũ, nhưng chân cậu cứ lơ lửng giữa không trung nên chẳng thể nào giữ được thăng bằng.
“A ư, a!”
Si Hyeon vươn tay chống lên trần xe, lồng ngực mở rộng lập tức áp sát vào mặt Cha Moo Heon. Trước tư thế như đang mời gọi bú liếm ấy, Cha Moo Heon thô bạo lột áo khoác của Si Hyeon xuống dưới vai, rồi không chút do dự cắn vào đầu ngực đang hằn lên sau lớp áo sơ mi căng phẳng. Hành động ấy như thể anh ta chẳng thèm bận tâm đến công sức bản thân đã bỏ ra, để chọn lựa và mặc từng món đồ cho cậu.
Si Hyeon cảm thấy hơi sợ hãi. Mặt khác, cậu lại nghi ngờ liệu có phải anh ta đã chơi trò búp bê tận tình như vậy ngay từ đầu, chỉ để phục vụ cho việc này hay không. Nhìn việc anh ta chuẩn bị sẵn cả bao cao su thì khả năng đó là rất cao.
“Á!”
Cơn đau khi đầu ngực bị cắn nghiến khiến mông Si Hyeon nảy lên. Giống như nụ hôn ban nãy, lưỡi anh ta di chuyển đầy ma mãnh, dù cách một lớp vải nhưng cảm giác đầu lưỡi như muốn dùi sâu vào tâm điểm đầu ngực vẫn rõ mồn một. Thế nhưng nếu lùi phần thân dưới ra sau thêm chút nữa sẽ chạm vào còi xe, nên Si Hyeon bị kẹt cứng giữa vô lăng và Cha Moo Heon, không thể nhúc nhích.
“Ư, ư ư, ưm.”
“Hư, ưm….”
“Hức! Gi… haa, Giám đốc. Khoan, khoan đã.”
Trong tình cảnh này mà cậu vẫn còn lo cúc áo sơ mi bị đứt. Chưa nói đến giá tiền, cậu không mang theo quần áo dự phòng, nếu bộ đồ này mà hỏng thì sẽ rắc rối to.
“Để tôi tự cởi, để tôi….”
Si Hyeon đưa đôi tay run rẩy lên hàng cúc áo. Cậu vừa cởi vừa lén nhìn quanh quất, trong lòng nơm nớp lo sợ có ai đó nhận ra điều bất thường và đi tới.
Nhưng khi vừa cởi đến cúc thứ ba thì tiếng động cơ vang lên từ phía lối vào bãi đỗ xe, ngay sau đó một chiếc sedan bóng lộn tiến vào. May mắn là chiếc McLaren màu bạc của họ đỗ ở góc khuất cạnh cây cột, nhưng cũng không phải là hoàn toàn kín đáo. Dù xe có xịn đến đâu, thì việc hai người đàn ông trưởng thành đè nặng lên và cử động mạnh, cũng khiến cậu lo sợ bên ngoài sẽ nhìn thấy sự rung lắc. Không, với đặc tính của xe thể thao chắc chắn là sẽ thấy. Si Hyeon cuống cuồng van nài.
“Hay là về nhà rồi, lát nữa… lát nữa làm được không? Lúc nãy anh bảo có thể sẽ bị muộn còn gì. À, hay là để tôi cúi xuống khẩu giao cho anh-”
“Này, cậu Baek Si Hun.”
“Dạ, dạ.”
“Nếu tôi là cậu thì tôi sẽ tận dụng thời gian đó lắc mông thật nhanh để khiến tôi bắn ra đấy.”
Nói thì dễ lắm, làm sao mà theo ý mình được chứ. Chưa bàn đến thời gian xuất tinh lâu đến mức nghi ngờ bị rối loạn, giá mà kích thước của anh ta bình thường một chút thì còn đỡ, đằng này lại không như vậy.
Dù đã làm tình với nhau không biết bao nhiêu lần, nhưng đến tận bây giờ, mỗi khi nuốt hết cái đó của anh ta vào, Si Hyeon đôi lúc vẫn buồn nôn. Đã thế nó còn không thẳng đuột mà phần đầu lại hơi cong lên, quy đầu to dập mạnh vào tuyến tiền liệt, rồi cào xước vách trong như một cái móc câu, cảm giác đó lần nào cũng mang lại khoái cảm kinh khủng.
Cái gì quá cũng thành độc. Khoái cảm và cực khoái có được khi ân ái với Cha Moo Heon, vừa mang tính cưỡng ép, ám ảnh, lại vừa dữ dội và tàn nhẫn vô cùng. Si Hyeon nuốt ngược tiếng thở dài, ngậm ngùi tiếp tục cởi những chiếc cúc còn lại.
Bước ra từ chiếc sedan vừa đỗ là nhân viên trông xe. Si Hyeon vừa cởi áo vừa liên tục liếc nhìn về phía đó. Thấy bộ dạng ngồi trên người mình mà không thể nào tập trung nổi của cậu, Cha Moo Heon nheo mắt quan sát rồi nhéo mạnh vào mông cậu.
có lịch đăng hong sốp ơii
he nhà sốp ko có lịch đăng truyện á, sốp đọc tới đâu up tới đó kk
Truyện cuốn quá ạ. Cảm ơn sốp đã dịch nhé!!!
tks b ^.^
Truyện hay điên luôn huhu, gu tui là phải bạo cỡ này nè
công nhận đô bà cũng nặng dữ kk
Ôi vừa mới thấy ad bên kia chửi xong, nghi nghi rồi hóa ra là cái nhà này thật hả. Mặt dày ghê. Khổ thân người ta quá.
Ủa bạn ơi, truyện là đều làm lậu, mình làm theo yêu cầu của 2 bạn reader của nhóm mình, nếu có sai là mình sai với tác giả, chứ ko hề sai với ai ở đây hết. Bạn vào page mình nói mình mặt dày? Bạn có tư cách gì để nói mình ở đây? Mình làm truyện để mình đọc cho vui và share với mọi người, ko hề kiếm 1 xu trên chất xám của ai. Ai đọc dc thì đọc ko thì mình cũng ko chèo kéo vì cái gọi là miếng cơm manh áo. Mong bạn trc khi xúc phạm ai đó nên suy nghĩ lại ng khác làm gì mình mà bạn có quyền như vậy ạ.
Ý là ad này dịch lậu, bên kia cũng dịch lậu mắc mớ gì bảo ad này mặt dày 😀 Bộ bên kia dịch trước rồi là không nhà nào đc dịch nữa hả? Có SHIT. Bạn ơi bạn cũng đọc lậu thì biết đường mang não vào để suy nghĩ cho kĩ rồi nói nhé. Nếu bạn thấy khổ thân bên kia thì bạn qua bên đó mà đọc ủng hộ ngta đi qua đây làm chi 🙄 Cái giọng điệu của bạn cũng chả tốt là bao. Năm mới rồi đừng làm mất lòng nhau rồi nghiệp cả năm đấy bạn.
Bộ nhà kia mua bản quyền bộ này hay j mà kh cho nhà khác dịch v?
Cảm ơn sốp đã dịch , sốp cố lên sốp
Kk sốp đang đi du lịch cũng phải ráng nè 😆
cảm ơn ad nhiều nhaaaaa
Nữa đi shop ơi, mong shop mạnh khoẻ ra chap đều đều😉
Hi tks b 😘😘😘
Vừa vô check thì có chap mới luôn hehe, niềm vui cuối cùng trước khi mai đi làm. Cảm ơn nhà dịch nhiều nhaaaa
Hehe 😝
Shop ngầu vlllllll
😆😆😆
quá đã shopp ơiii 😆 vào web check thấy chap mới quá trời đọc đã quá 😍😍 chúc shop thậc nhìu sức khoẻ nhaaa nghiện bộ này quá trời luôn á
hehe sốp vẫn đang cố gắng đây ạ ^.^
kbt nói gì nma phải cảm ơnnn sốp rấc nhìu luôn á🥹🥹 siêng thật sự, tôi iu sốp quá đi mất ngày nào vào check web cũng thấy chap mới quá tuyệt luôn í hẹ hẹ. mặc dù mới cmt đây nma phải cmt tiếp vì truyện quá đỉnh và sốp quá tuỵt zời luôn á hi vọng là ngày nào cũng có chap mới để đọc 🤣 2h sáng mới đọc xong lọ mọ đi cmt tiếp thêm động lực cho sốp iu nhìu
Hi tks b, sốp sẽ cố gắng up chap đều nè 😘
Admin nhận em một lạy, nhanh và hay khiếp.
😂😂😂 cho sốp 1 like là dc rùi nha 😘😘😘
ad ơi bản truyện này ra đến phần mấy rồi ạ
ra hết p2 r á, nghe bảo cbi ra p3 bà ơi
Tác giả end phần 2 vơi 13 vol rồi ạ, hiện chắc đang viết phần 3 á b 🤣
Đọc bộ này mà xì chét ngang luôn 😭😭 nặng nề thiec mà nó cuốn
😆😆😆 ko dứt dc he
Truyện tổng là bn chương v ạ
Hết 2 phần chắc cỡ 350c é
Kết liệu có HE k ạ🥰
Phải HE!!!! Kk ko HE sốp xoá truyện quá 🤣
Mấy chap này bình yên quá ;; chuẩn bị có biến cực mạnh huhu
Bão tố sắp đến 🥲
Sốp ui là truyện này tác giả chưa end ạ
Sốp cũng nghe bạn kia nói tác giả sắp ra phần 3 thui chứ sốp cũng chịu 😆
Trời ơi đau lòng thật sự. Thương em gái bot quá
Cũng ko ngờ luôn ấy 😰
Mint dịch nhanh dữ thần
😆😆😆